Phim Hàn Quốc 2020 | VĂN PHÒNG LẤP LÁNH – Tập 13 | Phim Bộ Tình Cảm Hài Hước Hay Nhất 2020

Xin chào mọi người! Ôi. Tập 13. Xin chào viện trưởng. Có việc gì mà anh lại đến văn phòng vào giờ này vậy? Tôi đến sớm quá sao? Tôi đến đây trước khi nhận lệnh từ nhân sự. Lệnh từ nhân sự sao? Trợ lý Lee, cậu vào phòng tôi. Vâng. Viện trưởng! Có việc gìXin chào mọi người! Ôi. Tập 13. Xin chào viện trưởng. Có việc gì mà anh lại đến văn phòng vào giờ này vậy? Tôi đến sớm quá sao? Tôi đến đây trước khi nhận lệnh từ nhân sự. Lệnh từ nhân sự sao? Trợ lý Lee, cậu vào phòng tôi. Vâng. Viện trưởng! Có việc gì mà anh đến đây giờ này? Sau này chắc là chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên đấy. Tôi là Seo Hyun, giám đốc kinh doanh mới được bổ nhiệm. Dạ? Xin phép giới thiệu lại. Tôi là trợ lý Lee của phòng bán hàng. Chúng ta sẽ cùng làm việc với nhau rồi nhỉ, cô Eun Ho Won? Viện trưởng sẽ làm việc tại công ty chúng tôi với chức danh giám đốc kinh doanh sao? Mong cô giúp đỡ. Mong mọi người giúp đỡ.
Mong mọi người giúp đỡ. Hẳn mọi người ngạc nhiên lắm, vì tôi xuất hiện mà không báo trước. Làm gì có? Chúng tôi có ngạc nhiên gì đâu. Vâng. Tôi rất bất ngờ. Thường mọi việc phải theo trình tự. Ra mắt như vậy thật bất ngờ. Tất nhiên mọi người sẽ vậy rồi. Tôi có hơi nóng vội. Chắc anh sẽ bắt đầu từ việc xem báo cáo công việc trước? Vâng, phải vậy rồi. Đến đây vì là con trai chủ tịch, tôi có rất nhiều điều không biết. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, rằng mình nên bắt đầu từ bộ phận nào trước đây. Tất nhiên là từ bên này rồi. Hauline bắt đầu từ bộ phận đồ dùng gia đình, nên phải bắt đầu từ đây rồi. Bộ phận đồ dùng gia đình đang trong tình cảnh thành tích kém, không có tầm nhìn.
Tôi có nhiều việc muốn làm trong tương lai. Thật là! Gia phả gia đình đó như thế nào vậy chứ? Tin đồn trưởng phòng Seo là con trai trưởng của chủ tịch là tin thất thiệt sao? Anh nghĩ tin đồn đó là thật sao? Nếu trưởng phòng Seo là con trai trưởng, thì anh ấy đẩy phòng Bán hàng đi từ đầu. Thật à? Sao vậy? Ôi, thôi bỏ đi. Sao lại không nói nữa, nói tiếp tôi nghe xem nào.
48
00:02:22,477 -> 00:02:22,458
Ôi, thôi bỏ đi. Sao lại không nói nữa, nói tiếp tôi nghe xem nào. Vậy tin đồn đó là sao chứ? Khoan đã! Nếu con trai thứ của chủ tịch đã chiếm phòng giám đốc kinh doanh, thì Trưởng phòng Seo sẽ? Có chuyện mới rồi.
Ba nhân viên mới được giám đốc chống lưng giờ yên tâm rồi nhỉ? Thật có tầm nhìn. Đây có thật là chuyện tốt đối với chúng ta không? Nếu theo cách đánh giá mà trợ lý Ha đã nói, thì đánh giá của giám đốc mang tính quyết định. Cậu còn không biết điều này? Chính anh ấy làm chúng ta mất mặt như vậy. Lại còn nói rằng muốn đánh giá thật công bằng? Thì ra chính anh ấy là người sẽ đánh giá. Không ngờ lại vậy. Hả? Không có gì. Nếu đánh giá của giám đốc kinh doanh chiếm 50%, vậy đánh giá của giám đốc chính là đánh giá quyết định. Anh ấy thân với Ho Won nhất, chắc cô ấy sẽ được đánh giá tốt nhỉ? Cái đó Nói một cách thẳng thắn, tôi sẽ không có cách nào nhận được đánh giá tốt từ giám đốc đâu.
Cô nói gì vậy? Tôi đã đe doạ giám đốc kinh doanh rằng sẽ kiện anh ấy. Cái gì? Mọi người chắc phải quay lại với công việc bận rộn rồi nhỉ? Vâng. Vậy xin phép anh. Mọi người đi thong thả. À, đúng rồi, Trưởng phòng Seo! Anh gặp tôi một chút nhé. Lần đầu tôi vào công ty, tôi quyết định làm giám đốc kinh doanh bộ phận đồ dùng gia đình. Phần lớn nhờ câu nói của trưởng phòng Seo. Tôi rất ghét những kẻ tự xưng mình là ai đó, là phe của người nào đó. Rằng anh rất ghét những kẻ xưng mình là phe phái ai đó. Vậy giờ anh phải quyết định cùng phe với tôi là được. Thì ra có cách dễ như vậy. Tôi đã vào quá sâu chăng? Tôi đã nhận món quà anh gửi thông qua cô Eun Ho Won.
Ý anh là sao? Ý kiến của anh thật mới mẻ. Anh đe doạ thông qua cô Eun Ho Won? Vậy nên phòng Nhân sự mới báo đánh giá để thành nhân viên chính thức sẽ thay đổi theo quyết định của giám đốc kinh doanh? Tôi là chủ lao động mà, như vậy chẳng phải đương nhiên sao? Như lời anh nói, chủ lao động là Hauline. Giám đốc kinh doanh mới đến, vậy tiêu chuẩn đánh giá sẽ được thay đổi chăng? Mong anh báo sớm. Không. Không có chuyện như vậy đâu. Hãy tiến hành theo tiêu chuẩn mà phòng Nhân sự đưa xuống. Tôi có lý do để phải theo những tiêu chuẩn của anh sao, trưởng phòng Seo? Cái gì? Những tiêu chuẩn của mình? Trưởng phòng Seo? Thử xem nào? Sao bố có thể tin tưởng? Trưởng phòng! Sao? Cái này tôi…
Nói nhanh đi. Dạ vâng. Em cứ phân vân không biết có nên đưa không? Cái gì? Em đã đặt làm trước cái này cho trưởng phòng. Giám đốc kinh doanh Park Sang Man. Yong Jae à! Vâng, thưa Trưởng phòng. Tôi nhất định sẽ để cái bảng tên này lên bàn. Phải vậy chứ, tôi rất tin vào trưởng phòng. Cậu tin tôi chứ? Tất nhiên. Tôi không tin cậu. Cậu lo mà bảo quản nó chứ, còn hỏi có nên đưa tôi không là sao? Xin lỗi trưởng phòng. Em sẽ cố gắng hơn. Dẹp cái này đi. Dẹp nó đi! Vâng. Lo mà giữ nó cẩn thận. Vâng. Tao đã làm tất cả những gì có thể rồi, thằng kia. Hả? Cái gì? Dạ không. Anh nghỉ đi. Nhìn thấy nó là mình lại thấy đau lòng. Thật là! Vậy nên cô mới tự tin như vậy? Cô tự tin làm việc đó với anh ấy? Dạ không.
Có đúng là cô không như vậy không? Tôi sẽ không như vậy. Cô lo lắng sao? Cô còn đe doạ con trai chủ tịch, giờ chắc hối hận rồi. Không hề. Phần đánh giá của giám đốc kinh doanh chiếm hết một nửa, sao bây giờ? Sống hay chết, tỷ lệ 50:50. Nếu đánh giá của giám đốc chiếm một nửa, thì vẫn còn nửa còn lại mà. Tôi sẽ sống sót. Ừ. Chúng ta cùng xem sao nhé. Vâng. Dù sao cũng phải khích lệ cô ấy. Con người cô ấy thật là. Dạ? Sao chứ? Anh lại đây nào. Chuyện gì vậy? Anh à, anh có thân với giám đốc không? Thân cái gì chứ? Anh ấy đã rủ anh uống rượu đó thôi. Phải thân thiết mới uống rượu được sao? Uống cùng một lần chưa thân thì lần thứ hai sẽ thân.
Cái gì? Anh còn ngập ngừng cái gì? Giám đốc chắc là cảm thấy có lỗi với anh chút ít, nên anh phải tranh thủ kết thân đi chứ. Dù một điểm cũng phải tranh thủ kiếm chứ. Anh biết mà. Giám đốc đánh giá rất nghiêm khắc. Anh ấy thấy rõ tâm can cả mà. Thấy rõ thì sao chứ? Anh nhìn trợ lý Lee đi, không thể nhìn rõ tâm can đâu. Môi trường công sở lúc nào cũng như thế. Điểm đánh giá tầm khoảng 30 nên chúng ta phải tặng quà cho tất cả quản lý. Ji Na à. Em phải làm đến như thế sao? Quản lý Jo là nữ nên cứ giao cho em. Quản lý Heo tặng thuốc bổ. Trưởng phòng Park tặng dụng cụ đánh golf chắc ổn. Còn trưởng phòng Seo
Sơ xuất chút là lớn chuyện, nên cứ bỏ qua cái đã. Sát hạch nhân viên chính thức kỳ này không chỉ anh mà đối với em cũng rất quan trọng. Anh ấy có ở đây không? Anh ấy lên phòng giám đốc rồi. À vậy hả? Dạo này cô Kkot Bi chắc không có vấn đề đặc biệt nào đâu nhỉ? Vâng, tất nhiên rồi. Cũng không có gì phiền lòng? Nếu có vấn đề, anh có giải quyết cho tôi không? Tuyệt đối không có. Vậy à. Cô có biết Giám đốc Seo Hyun thích gì không? Sao cơ? Ví dụ như là Sở thích, món ăn yêu thích, quán ăn thường đi và hương vị cà phê yêu thích. Hay là ghét loại người này, loại người kia? Hôm nay anh ấy đã đến. Hôm nay.
Vậy sao? Tôi rất tiết kiệm mới tích đủ mười dấu đấy. Phiếu tích điểm đã đóng đủ dấu rồi đây này. Được ly cà phê miễn phí đó. Cô có thể dùng bất cứ lúc nào ở quán cà phê kế bên. Có tin tức gì của giám đốc thì hãy nói với tôi đầu tiên nhé. Ok? Thật là giỏi nịnh nọt quá! Tôi chỉ nhịn anh tới hôm nay thôi đó. Tôi đã xem sơ qua báo cáo của trường phòng Park. So với báo cáo thành tích của phòng bán hàng có chút khác biệt. Ý anh là sao? Trưởng phòng Park muốn tạo ấn tượng tốt đối với tôi. À, việc đó Tôi đã đoán trước cả rồi nên cô cũng đừng bận tâm. Vì vậy tôi đã nhờ quản lý Jo làm một bản báo cáo khác.
Cải thiện thành tích, kế hoạch mới Cô hãy chuẩn bị những thứ tôi có thể tạo dựng được. Tôi sẽ giao việc này cho quản lý. Vâng. Suy nghĩ của trưởng phòng Park quá cũ kỹ, không hợp với tôi. Lần trước giám đốc Han cũng rất vất vả để loại trưởng phòng Park. Để một nhân vật như thế lại cho tôi làm tôi rất phiền lòng. Quả là đánh nhanh rút gọn. Mới đó mà đã bài trí cả rồi. Giám đốc kinh doanh. Mình vì muốn ngồi lên vị trí này mà chấp nhận làm biết bao trò xấu xa. Vậy mà đột nhiên tên nhóc này từ đâu nhảy ra. Này. Nếu ba cậu là chủ tịch thì phải chơi cho thật lớn chứ. Trẻ thế này là làm giám đốc cái gì chứ.
Đừng có mà vênh váo. Được thôi. Thử nào. Có phải chỉ một hai lần đâu. Cậu ấy phải làm thêm suốt cả ngày. Lại phải đi làm thêm sao? Hôm nay mình có tiệc công ty nên về trễ. Ừ. Ăn uống nhiều vào. Lúc trẻ thì tranh thủ đi chơi cho nhiều. Còn mình thì làm thế nào? Phả chịu khó thôi. Chứ không lấy gì mà ăn? Tại sao đèn lại mở nhỉ? Ở cùng khu đáng ra phải đi về cùng nhau mới tiết kiệm chứ. Không phải sao? Cũng phải đánh giá. Có thể người khác sẽ để ý. Cô ấy về nhà chưa nhỉ? Gì vậy? Có chuyện gì vậy? Cô Eun Ho Won. Trưởng phòng. Làm sao đây? Sao vậy? Nhà tôi hình như có trộm. Trộm? Tôi không biết nữa.
Chuyện gì mà lại Trưởng phòng có sao không? Tôi không sao. Trưởng phòng. Làm thế nào đây, tại tôi mà Không có ai cả. Trưởng phòng có sao không? Không sao. Ôi trời ơi. Dạo gần đây khu này xuất hiện trộm đấy. Chú thay giúp cả khoá trên và dưới nhé. À không, nhiêu đó là được rồi. Nói gì thế? Cô không sợ à? Sợ thì sợ nhưng mà làm như thế vào nhà phiền phức lắm. Tóm lại là thay hay không thay đây? Thay đi chú. Vâng. Mời anh. Ngày mai mới sửa được ổ khóa ngoài, cô chờ thêm một ngày nhé. Dạ. Cảm ơn anh nhiều. Tối nay cô ngủ ở đây có sao không? Sáng mai tỉnh lại, tôi phải sống cả ngày ở một nơi đáng sợ hơn nhiều.
Đây có là gì đâu. Tôi đã đi tìm viện trưởng Seo. Dọa rằng sẽ kiện anh ấy. Lúc đó hình như tôi đã từ bỏ tất cả. Cô từ bỏ cái gì? Từ bỏ mong đợi sẽ thành nhân viên chính thức. Giao dịch với viện trưởng Seo có lẽ là điều tốt nhất tôi có thể làm được. Cho những đồng nghiệp tốt bụng luôn bên cạnh những lúc tôi buồn, luôn cùng tôi vượt qua đau đớn. Cô cũng tốt với họ mà. Thật sao? Nhưng mà, chuyện viện trưởng Seo về bộ phận của chúng ta. Tôi cứ nghĩ chuyện đó do tôi mà ra. Chỉ là tôi nghĩ quá thôi đúng không? Chuyện này tôi rất chắc chắn, không phải là vì cô đâu. Vậy là do anh sao? Cũng không phải do tôi đâu.
Nói chung không phải do cô, nên đừng để ý quá. Dạ. Anh đã nói không phải thì không phải rồi. Cảnh đẹp quá phải không? Đẹp lắm. Cô ngủ chưa? Cô xem tin nhắn chưa? Có chuyện gì không? Bạn cô về chưa? Không. Có gì. Chả lẽ phải đánh giá lại? Ăn gan hùm hay sao mà tự nhiên không biết sợ vậy? Nhớ kiểm tra cửa sổ, có gì phải gọi cho tôi ngay. Dạ, tôi hiểu rồi. Trưởng phòng còn nhát gan hơn mình nữa. Giám đốc chủ yếu chỉ duyệt thôi, chỉ cần nhấn vào đây là được. Nếu giám đốc cần đưa bên trên duyệt gì thì ở đây có mục cấp trên. Nhấn vào đây là được. Những cái khác cũng tương tự thôi, giám đốc xem là hiểu.
Vâng, tôi biết rồi. Còn có cái này. Dù sao đây cũng là lần đầu giám đốc đi làm công ty. Đây là sổ tay hướng dẫn nhân viên mới của HAULINE, giám đốc tham khảo là được. Tôi có khác gì nhân viên mới đâu. Nhân viên mới? Nhân viên mới phải thi mới được vào. Làm gì có chuyện ngồi ở đây. Anh còn muốn nói gì không? Không, không có. Đúng là, tự nhiên lãng phí thời gian. Để tôi làm lại một lần nữa cho anh xem. Tuy nó sẽ không duyệt nhưng thôi cứ thử một lần. Sau khi tải tài liệu lên, đưa lên, gửi, duyệt. Ủa, cái gì đây? Thay đổi tiêu chuẩn đánh giá chuyển đổi nhân viên chính thức? Trưởng phòng Seo gửi duyệt phải không? Anh nhấn mất tiêu rồi.
Đâu có, cái này. Anh nhấn duyệt rồi thì làm sao đây? Đâu có, tôi cứ tưởng đó là tài liệu mẫu để thử. Là do tôi nhấn nhầm, xin lỗi anh. Giám đốc đừng lo lắng quá. Dù sao cái này cũng liên quan tới nhân sự, nên còn phải lên tổng giám đốc duyệt nữa. Cũng may là cấp bậc trong công ty hơi nhiều. Còn phải qua trưởng bộ phận, phó tổng giám đốc, rồi tổng giám đốc. Không qua được đâu, anh đừng lo. Để tôi gọi đến phòng trưởng bộ phận. Sao trưởng bộ phận lại duyệt luôn? Gì vậy? Duyệt rồi? Hả? Cái gì vậy? Ủa sao tự nhiên. Đáng lẽ phải cả tháng nữa. Công ty này duyệt tài liệu nhanh vậy sao? À, tôi biết rồi.
À, dù sao thì giám đốc cũng là con trai của chủ tịch nên ai cũng cố gắng. Nghĩa là do tôi đưa lên nên mới nhanh phải không? Ngoài lý do này thì còn gì nữa đâu. Tôi làm ở Hauline này được 20 năm rồi, lần đầu tôi thấy duyệt nhanh thế này. Dù sao cũng xin lỗi anh. Vậy để tôi gọi cho trưởng phòng Seo. Tôi sẽ nói anh ấy hủy rồi làm lại cái khác. Không cần. Dạ? Anh ra ngoài đi. Vậy để thế này sao? Dạ. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi. Gì vậy? Sao lạ quá vậy? Hay chỉ đồng ý miệng thôi? Sao tự nhiên duyệt nhanh quá vậy? Con chủ tịch nên ai cũng ngồi chờ duyệt ngay chứ gì. Tự nhiên rước họa vào thân. Mình gây ra lỗi gì lớn lắm chắc, có chút lỗi mà cáu gắt.
Chỉ được cái đầu thai giỏi chứ được gì. Giỏi giang gì đâu. Đúng rồi. Những kẻ có ô dù đều giống cô thôi. Kiểu gì cậu ta cũng sẽ gây chuyện cho xem. Đúng không? Tôi sao? Anh nói tôi sao? Thôi được rồi. Đi đâu hết rồi? Có phải anh mới từ phòng giám đốc ra không? Trưởng phòng Seo phải cảm ơn tôi đó. Sao? Chuyện này. Cái đó là nhờ tôi bấm nhầm đó. Duyệt còn nhanh hơn ánh sáng. Ghê gớm quá. Tiêu chuẩn đánh giá như mọi người đang thấy. Đánh giá của đồng nghiệp chiếm 50%, đánh giá năng lực là 30%. Hạng mục tự marketing bản thân sẽ chiếm 20%. Sau khi tổng tất cả các điểm từng phần lại, người có số điểm cao nhất sẽ được tuyển chọn làm nhân viên chính thức.
Marketing bản thân tức là phải sale bản thân sao? Vâng! Bản thân mỗi người sẽ phải suy nghĩ làm các nào để tạo sự hứng thú cho nhân viên. Phần này sẽ do cấp trưởng phòng trở lên đánh giá điểm. Đúng là ý tưởng của trưởng phòng marketing có khác. Như vậy đánh giá của đồng nghiệp chính là điểm mà giám đốc và trợ lý sẽ cho điểm chính đúng không? Vâng! Các cậu đang nằm trong tay tôi đó. Vốn dĩ cả ba người đều làm rất tốt, thật không dễ cho điểm chút nào. Anh nói là cả ba người sao được. Như lời quản lý nói cả ba người đều đã làm việc rất chăm chỉ, sẽ rất khó khi cho điểm chủ đề rồi. Mọi người điều hiểu rõ tiêu chuẩn đánh giá rồi đúng không? Vâng! Vậy còn người bị rớt khỏi vòng đánh giá này, sẽ phải nghỉ việc ở công ty sao? Thời gian hợp đồng vẫn còn, nên không làm như vậy được đâu.
Kang Ho thuộc phòng bán hàng nên sẽ bị bất lợi với chủ đề đó sao? Không đâu. Mọi người không cần suy nghĩ quá khó đâu. Những tài năng trẻ chỉ cần cho thấy sự sáng tạo của mình là được. Bình thường làm tốt là được rồi. Phục vụ tiền bối như thượng đế. Phục vụ cấp trên như ba mẹ mình. Đúng vậy không? Đúng là như vậy. Tri hành hợp nhất, lời nói và hành động phải giống nhau. Đừng chỉ biết lớn miệng thôi mà hãy thể hiện bằng hành động đi. Nhưng phải cho anh xem gì vậy? Để xem đã. Vấn đề chính là thành ý đúng không? Trợ lý Lee, cậu vừa phải thôi. Vâng! Anh à! Sao anh lại vậy? Có sao đâu chứ. Anh ấy nói đúng còn gì.
Anh, chờ em cùng đi với! Mọi người đi đâu vậy? Nhất định phải làm đến mức đó sao? Tiền ăn ở khách sạn đó nhiều lắm. Như vậy chính là chiêu đãi còn gì. Chỉ là mời trợ lý Lee một bữa cơm thôi mà, sao cô lại suy nghĩ sâu xa đến mức đó. Lần trước đã hát và kêu mình mời rồi đó. Vì phải lấy phòng và trả tiền viện phí, nên chúng ta đã không có dư dả để làm vậy. Sao đến cả anh cũng vậy chứ? Không phải là tôi không thích mời trợ lý Lee ăn cơm. Nhưng lần này làm vậy là vì để lấy điểm mà. Với lại lương của chúng ta có bao nhiêu đâu. Dùng hết tiền lương một tháng chỉ cho một bữa ăn đó thôi à? Vậy cô muốn làm sao đây? Cô nghĩ trợ lý Lee sẽ cho chúng ta qua à? Đúng rồi đó. Cô biết tính anh ấy rồi mà, anh ấy sẽ nhai đi nhai lại mãi đó.
Cứ làm vậy đi Ho Won à. Dù chúng ta có là bên B đi nữa thì cũng không thể làm vậy được. Làm vậy có khác nào đi mời mấy công ty thầu phụ ăn đâu. Vậy cô đừng làm nữa. Cái gì? Tôi sẽ làm như vậy. Nếu bị ghét vì tôi thuộc phòng bán hàng, thà rằng mời cơm sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Đâu phải chỉ có mình cậu vậy đâu. Tôi cũng sẽ làm vậy nữa. Anh à! Bỏ miến tương ớt lên như vậy. Bỏ hải sản lên, đúng vậy, rồi sau đó bỏ sườn xào chua ngọt vào giữa. Thịt gà tẩm gia vị. Mà cái này là gì ta? Phải để vào mới được. Thịt gà tẩm gia vị. Cho tất cả nằm vào giữa với nhau. Cuộn tròn vào. Gỏi cuốn kiểu gì vậy trời. Khó cuốn quá đi.
Sao đây, cuốn lại không được. Nhưng vẫn vào hết được trong miệng mình. Anh ta là người hay là mãnh thú vậy trời? Dù làm gì đi nữa thì cũng phải có phúc phận ăn uống mới được. Một trong những niềm vui trong cuộc sống chính là niềm vui được ăn uống. Dù tôi chưa cần nhai nhưng đồ ăn vẫn trôi tuột xuống được đó. Hai cậu làm gì vậy? Ăn đi, ăn đi! Ăn thoải mái vào. Cứ như chỉ có mình anh ta sống vậy. Ăn cái này đi, nghĩ cho sức khỏe vào. Cậu ăn đậu phụ đi. Tôi không định nói những lời như này. Nhưng cô Eun thuốc nổ đó đúng là kiểu sống khó khăn mà. Không có tình cảm gì hết. Nhưng khi anh hiểu Eun Ho rồi thì cô ấy là người rất tình cảm đó.
Không phải vậy đâu nhưng mà Đúng là trong cuộc sống cô ấy còn thiếu tính linh hoạt lắm. Đúng vậy, tính linh hoạt đó! Cậu biết cái này quan trọng đến mức nào không? Nếu như không có tính linh hoạt, giống như khoai lang, khoai lang ấy. Sẽ bị mắc nghẹn ở cổ rồi chết đấy. Hiểu không nào? Lúc này mình đang bị nắm cổ, sắp chết đến nơi rồi đây. Trợ lý! Anh có muốn gọi thêm món khác nữa không? Đủ rồi, đừng gọi thêm nữa. Tôi no bụng rồi. Đừng gọi đồ ăn nữa. Gọi đồ uống nhé? Không phải nước đâu. Gọi loại rượu cao cấp nào đó đi, không có rượu thì thiếu sót lắm. Đồ ăn phong phú vậy mà. Khi tâm trạng vui vẻ, phải ăn uống thật thoải mái vào.
Đồ ăn rất ngon! Giám đốc kinh doanh mới đến có khác. Văn hóa ăn liên hoan cũng trở nên sang trọng hẳn ra. Chúng ta bữa giờ ăn liên hoan, chỉ lo ngồi uống rượu triền miên thôi. Uống đến nỗi hao mòn cơ thể luôn ấy chứ. Dù sao điều mà tôi quan tâm nhất, chính là thay đổi văn hóa của cánh đàn ông. Vâng! Hãy khuyến khích nhân viên về đúng giờ. Tiền phụ cấp tăng ca khá là nhiều rồi. Với lại trong tuần sẽ được mặc trang phục làm việc thoải mái một lần. Văn hóa như cách nhìn cấp trên của anh, khuyến khích nhân viên về đúng giờ. Theo tôi nghĩ không có tác dụng đâu. Với lại ngày ăn mặc tự do đó sẽ khiến phải mua thêm quần áo tự do nữa.
Lời của giám đốc kinh doanh nói cũng đúng. Đối với nhân viên kinh doanh như chúng tôi, quần áo tây phục chính là áo quần chiến đấu. Nhưng đó là đề nghị mà các nhân viên trẻ có lẽ sẽ rất thích. Quản lý Jo có thể đưa đề nghị lên không? Vâng, tôi biết rồi. Với lại dự án mà Quản lý Jo đề nghị xúc tiến dự án đồ gia dụng gia đình cao cấp. Tôi nghĩ sẽ xúc tiến lại lần nữa. Sao cơ? À, vâng! Hai người ăn đi, đừng có nhìn vậy. Vâng! Rót cho tôi thêm một ly nữa đi. Được rồi. Ăn đi, ăn hết đi nào. Ngon đúng không. Bao nhiêu vậy? Đã được tính tiền rồi thưa quý khách. Hồi nãy có một người phụ nữ đã tính tiền rồi đi.
Một người phụ nữ sao? Cô ấy khá cao và rất xinh đẹp nữa. Xin chào quản lý! Hôm nay cô cũng đến sớm vậy? Hôm nay cậu Kang Ho cũng đến sớm vậy. Quản lý! Cám ơn cậu! Chuyện là Sao vậy? Cậu có chuyện gì muốn nói à? Tiền ăn cơm tối hôm qua, quản lý đã trả thay chúng tôi đúng không? Tôi chỉ là muốn mời ba người bữa cơm thôi. Cám ơn cô! Được rồi. Hôm nay là ngày đánh giá kết quả, mong cậu đạt được kết quả tốt. Cậu Kang Ho! Vâng, Quản lý! Cậu không cần mất khí thế vậy đâu. Cậu không cần phải lấy điểm vì việc khác. Năng lực của cậu Kang Ho cũng đủ rồi. Cậu đang làm rất tốt. Xin cám ơn cô! Nếu như vậy thì thấy có lỗi với Quản lý Jo quá đúng không? Nghĩ lại thì lời của Ho Won đúng rồi.
Sao cơ? Chúng ta không cần làm như vậy. Em cảm thấy xấu hổ với quản lý Jo quá. Thực tình ngày đó tôi cũng cảm thấy vậy. Chính thức thì sao chứ. Chúng ta bây giờ phải như vậy sao? Còn cảm thấy ngại với Ho Won nữa. Chào cô Ho Won! Chào các anh! Xin chào! Xin chào! Để tôi pha cà phê cho cô nhé? Tôi không sao đâu. Tôi tự pha uống được mà. Không đâu, để tôi pha cho cô. Không cần đâu. Để cho Kang Ho pha cho cô đi, cậu ấy pha cà phê ngon lắm. Với lại cà phê phải do người khác pha cho thì mới ngon. Đúng vậy đó! Giấc mơ của tôi là pha chế mà. Để tôi làm cho. Tôi đùa thôi mà. Bây giờ các nhân viên bắt đầu đánh giá rồi.
Nên bảo ba chúng ta ở đây. Vậy à? Vậy sao? Đúng vậy. Nào! Mọi người chia ra và viết phần đánh giá vào. Sau đó thì nộp lại cho tôi. Vâng! Trợ lý Ha! Lại đây! Bỏ tỉnh cảm cá nhân, công minh chính đại. Cô biết rồi chứ? Không được để tình cảm yêu đương cá nhân can thiệp vào công việc đâu đó. Anh nói gì hả? Này! Vì không phân biệt được công tư phân minh, nên thế gian này mới ồn ào vậy chứ. Tôi mong là trợ lý Ha sẽ công bằng. Anh lo làm tốt việc của mình đi. Chắc là xong sớm đúng không? Phải kết thúc nhanh thôi. Để xem nào. Ai sẽ có điểm cao nhất đây? Kang Ho cậu tò mò về ai nhất? Tôi ư? Tôi thì Có một người
Các trưởng phòng sẽ đặt cược vào ai đây? Won à! Cô thì nghĩ là ai sẽ được điểm cao? Tôi hả? Tôi thì Đơn từ chức. Tốt thôi. Cứ nghĩ đến việc bị tụi nhỏ gài bẫy là Thật là. Dễ dãi quá mà. Căng thẳng quá đi mất. Mấy đứa, đưa tay cho anh nào. Giờ thì thấy khá hơn rồi. Sao anh lại căng thẳng thế? Anh quan tâm điểm số của ai nhất? Tất nhiên là Là kẻ được chiêu đãi rồi. Không biết có bù đắp lại được không nữa. Phải đi ăn thêm một bữa thịt ba chỉ nướng mới được. Mối quan hệ thân thiết giữa người với người, Eun Ho Won 0 điểm. Làm việc tập thể và Chắc chắn là 0 điểm rồi. Eun Ho Won 0, và Jang Kang Ho 30 điểm.
Và Do Ki Taek 10 điểm. Không ngờ điểm số lại suýt sao như vậy. Điểm số của Eun Ho Won thấp nhất. Cô gái này trong thời gian qua đã gây ra rất nhiều chuyện. Theo điểm số ở đây, thì thứ hạng cũng có thể thay đổi đó. Giám đốc cứ quyết định theo tiêu chuẩn mà mình đề ra là được. Tôi sẽ làm như thế. Nhưng mà dự án mới mà lần trước anh nói. Anh đang chuẩn bị phải không? Dạ vâng. Thưa giám đốc. Vì đó là dòng sản phẩm cao cấp nhất. Bây giờ xây dựng lại thì cũng hơi khó khăn. Tôi trả lương anh là để làm những việc như thế đó. Không phải mọi người đang làm việc một cách quá tiêu cực hay sao? Và vốn dĩ đây là kế hoạch mà phía phòng tiếp thị đưa ra.
Có phải là kế hoạch mà bên phòng bán hàng phản đối vì không có tính thị trường phải không? Tính thị trường thì cũng có thể thay đổi tùy thời điểm mà. Bây giờ tình thế đã thay đổi rồi. Đúng thế. Tình thế đã thay đổi rồi, phải không? Việc kích thích tiêu dùng đối với tầng lớp thượng lưu chiếm 1%. Chẳng phải tốt hơn so với 99% còn lại, lúc nào cũng đắn đo có nên mua hay không rồi sẽ chọn giá thấp nhất để mua? Giám đốc. Thương hiệu chúng tôi là thương hiệu được đại đa số người tiêu dùng yêu thích. Việc sản xuất, bán hàng, tiếp thị của dòng sản phẩm cao cấp này đều thiếu tất cả tố chất cần thiết. Tôi sẽ hỗ trợ hết sức về kinh phí.
Còn vấn đề gì nữa không? Việc này không thể giải quyết bằng tiền. Không có chuẩn bị đầy đủ thì làm sao Tôi thấy đã sẵn sàng rồi đó. Nếu là việc ai cũng có thể làm được thì cần gì phải tốn nhiều tiền để mời trưởng phòng Seo về làm việc chứ? Hay là trưởng phòng Seo chưa sẵn sàng? Khi xúc tiến một việc mới, cần phải lấy ý kiến từ các phòng ban liên quan. Kiểm tra phân tích đầy đủ không phải là những việc cần làm sao? Còn nếu cứ chỉ thị theo hướng mệnh lệnh như vậy Anh hãy lấy ý kiến từ các nhân viên, và tiến hành cho thật suôn sẻ vào. Coi như là anh đã hiểu ý tôi rồi, buổi họp hôm nay kết thúc tại đây.
Ra lệnh cẩu thả, không có sự phân tích kỹ càng có thể gây ảnh hưởng đến sự tồn tại của công ty. Xin anh nhớ cho, giám đốc. Và những nhân viên sẽ là những người chịu thiệt hại. Vâng. Tôi nhớ chứ. Qua đợt đánh giá nhân viên hợp đồng xong chắc tôi cũng phải nghỉ việc thôi. Trưởng phòng. Rốt cuộc sao anh lại vậy? Tôi đã đưa ra quyết định này vào ngày bổ nhiệm Giám đốc kinh doanh. Anh lại định chạy trốn sao? Lần này thì khác. Việc giám đốc Seo không thích tôi từ trước khi vào công ty, anh cũng biết rõ rồi còn gì? Anh hãy từ từ mà suy nghĩ thêm, không được sao? Tôi không thể làm việc với con người đó được.
Mệt không? Uống đi rồi làm. Cám ơn anh nhé. Mấy ngày tập trung làm bài, cũng mệt thật đấy. Bây giờ tinh thần mới thấy đỡ hơn. Dù vất vả cũng phải làm việc chăm chỉ nhé. Anh làm bài hết chưa? Hết gì mà hết! Cậu thì sao? Tôi cũng đang suy nghĩ. Nếu có ý tưởng nào hay thì cho tôi biết với. Cậu chuẩn bị xin việc kỹ hơn nên giỏi hơn tôi mà. Giỏi gì mà giỏi hả anh. Giống nhau cả mà. Làm đại đại đi. Mấy thằng học giỏi trước khi thi lúc nào cũng như vậy. Cứ nói là không có học hành gì. Thật sự là em chưa làm gì cả mà. Ho Won thì sao? Cô ấy chọn chủ đề gì? Hình như chưa chọn luôn. Vậy sao? Mở máy tính lên đi.
Hình như bị hư rồi. Máy tính cũ quá rồi. Cậu đang mong nó bị hư à? Phải chọn chủ đề gì đây? Hình như là ở gần đâu đây mà. Tiến triển tốt chứ? Không tốt lắm. Anh thì sao? Tôi cũng vậy. Anh không về nghỉ sao? Về nghỉ đi. Cậu mệt mà. Anh đi trước đi. Em ở đây dọn dẹp. Không đâu. Tôi tiễn cậu về trước đã. Bảng tiêu chuẩn đánh giá nhân viên hợp đồng. Mẫu này có hai loại. Cô muốn cái nào trong hai cái này? Cái nào đây Bề ngoài thì cái này đẹp hơn, còn cái này thì chắc chắn hơn. Cái này chắc chắn hơn ạ? Các cậu vất vả rồi. Tôi kỳ vọng vào sự chuẩn bị của các cậu. Nếu anh kỳ vọng nhiều thì sẽ thất vọng lớn đó.
Nhưng mà Cô Eun Ho Won vẫn chưa thấy nộp sao? Vâng. Vẫn chưa thấy đến. Nếu không nộp đúng hạn thì bị loại sao? Tất nhiên phải nộp đúng hạn chứ. Quản lý. Anh phải đảm bảo đúng thời gian đó. Phải giữ vững nguyên tắc và tiêu chuẩn. Cái cốt lõi mà không giữ được, thì đất nước sẽ hỗn loạn mất. Tôi sẽ đếm ngược thời gian cho. Vất vả cho anh rồi. Chú ơi. Còn kẹt lâu không? Khoảng bao lâu nữa thì được? Giờ đi làm lúc nào cũng vậy mà. Qua được đoạn này, là quay đầu được rồi. Thật tình là không thể trễ được mà. Chú ơi, xin lỗi chú nhưng làm ơn đi nhanh một chút có được không? Kẹt xe vậy thì đi đâu được chứ? Cô đợi một chút đi.
Không được mà Tôi xin lỗi vì đã nộp trễ. Quản lý. Vẫn chưa trễ đâu cô Eun. Cô về vừa kịp lúc luôn đó. Cô cố tình như vậy phải không? Không phải đâu. Bởi vì bên cửa hàng đóng sách họ mở cửa trễ quá. Mấy cái này là gì vậy? Hay cô sợ không bị gọi là Eun thuốc nổ nữa nên mỗi lần làm đều gây chuyện thế sao. Tôi xin lỗi. Đừng có mà cười. Ôi may quá đi. Này! Hết hồn à. Cái này là gì vậy? Cầu cho trúng tuyển. Là kẹo mạch nha chứ còn gì nữa. Tôi biết nó là kẹo mạch nha nhưng mà tại sao Cô thật là. Nghe nói cô được đánh giá nhân viên chính thức mà. Anh nghe rồi sao? Ừm. Tối hôm trước anh Ki Taek và Kang Ho đã đến đây ăn mì.
Bởi vì vậy anh đưa cái này để nói tôi hãy trúng tuyển sao? Tất nhiên là cả ba người đều là khách hàng thân thiết ở đây. Nhưng tôi và cô Ho Won, hai chúng ta thân thiết hơn mà. À thì Người đã từng làm thêm ở cửa hàng chúng tôi bây giờ đã trở thành nhân viên chính thức ở công ty đối diện. Cô hãy mau ăn đi. Hiệu quả của kẹo này là số một đó. Cảm ơn anh. Được thôi. Nhưng mà anh cũng hãy cho cả anh Ki Taek và Kang Ho nữa. Hai người họ cũng mong muốn trúng tuyển như tôi vậy đó. Tôi biết rồi mà. Nhưng mà nếu cho hết thì ai sẽ trúng tuyển đây? Chào anh. Ừ mau vào đi. Ăn cơm đi nha. Ừm. Các quản lý và trưởng phòng đều đang xem đó.
Thật vậy sao? Anh đã nộp bài tập gì vậy? Bây giờ chúng ta tiết lộ đi. Nếu tôi muốn bán bản thân thì phải cho họ biết về tôi chứ. Tôi đã đem hết hình hồi còn nhỏ ra và làm thành một đoạn phim. Còn cậu? Em đã làm một bài phân tích SWAT về bản thân em bằng PPT rồi. Đúng là giống cậu thật đấy. Còn Ho Won thì sao? Em đã mang 101 trang giới thiệu bản thân từ trước tới nay đem đóng thành một quyển sách rồi. Nếu là 101 trang giới thiệu bản thân thì không phải đều là cùng một nội dung sao? Vì tôi còn thiếu năng lực và kinh nghiệm nên mỗi lần đều khác nhau hết. Sách giới thiệu bản thân. Sách giới thiệu bản thân.
Tôi thật sự đã rất chăm chỉ, hãy tìm hiểu về tôi đi. Đây là 100 câu chuyện về tôi với nội dung khác nhau khi nộp ở mỗi công ty. Tôi không còn gì khác để cho thấy nữa. Bởi vì đối với tôi, bản giới thiệu bản thân chính là toàn bộ câu chuyện về tôi. Chỉ trong thời gian ngắn mà còn có thể biên tập lại sao? Cũng khá đấy chứ. Hauline là phần kết sao? Bây giờ cũng sẽ nói về mình chứ nhỉ. Mời vào. Chào anh. Tôi đến từ trụ sở chính. Mời cô đi hướng này. Vâng. Cái giường này chính là sản phẩm được ưa chuộng nhất hiện nay. À vậy sao? Tôi cũng rất rõ về cái giường này mà. Có vẻ như sẽ ngủ rất ngon trên cái giường này đó.
Trời ơi. Có người đang nằm ở kia kìa. Này Eun Ho Won. Sau 101 lần cầu mong khẩn thiết, và 101 lần tuyệt vọng tôi đã đến nơi này. Tôi đã vượt qua bức tường xin việc khó khăn nhất trong suốt 28 năm qua. Ngày mai, và ngày kia nữa, đây là nơi tôi sẽ đi làm mỗi sáng. Để cho người khác dễ nhìn thấy nó hơn. Lần sau lại gặp anh nhé. Công việc là kế sinh nhai, vì thế nên công việc cũng là đường sống. Và cũng trở thành cuộc sống của tôi. Cô thấy sao? À, tôi vẫn đang xem. Sách giới thiệu bản thân. Câu chuyện nhỏ của tôi. 101 câu chuyện nhỏ về tôi đã trở thành sự bắt đầu cho câu chuyện lớn thứ 102 trong cuộc sống của tôi.
Cũng chưa thể nói được liệu câu chuyện này có vượt qua 2 tháng không nhưng tôi muốn bày tỏ rằng mình đã rất yêu mến con đường đi làm tràn ngập niềm vui và nơi làm việc đáng trân trọng này. Đơn từ chức. Anh đã nói ghé qua cửa hàng rồi có thể về nhà luôn. Sao anh lại gọi tôi ra vậy trưởng phòng? Tôi gọi cô ra để cùng nhau uống một ly. Tôi đã muốn mời cô uống từ trước. Nhưng vì không thể gặp riêng nhau vì tôi còn phải đánh giá nữa. Bởi vì phải đánh giá công bằng mà. Hình như không lâu trước đây chúng ta có gặp riêng nhau mà. Cái đó vì là trường hợp khẩn cấp nên đâu thể tính vào được. Cô vẫn khóa cửa cẩn thận đấy chứ? Tôi vì cái đó mà hình như sắp đi trễ luôn rồi.
Tôi không thể khóa một cái thôi không được hay sao? Cô đang nói gì thế hả, phải khóa hết chứ. Cô hãy khóa hết tất cả đừng có bỏ qua cái nào hết đó. Vâng. Vì chuẩn bị cho phần đánh giá nên cô đã rất vất vả rồi. Vất vả gì chứ. Buổi sáng bởi vì chú ở cửa hàng đóng sách mở cửa trễ quá nên tôi suýt nữa thì tiêu. Tôi đã rất hồi hộp. Còn nữa trên đường đi làm taxi bị kẹt xe dữ quá nên tôi đã sợ lần này chắc là trễ thiệt rồi. Nhưng đột nhiên đường thông thoáng trở lại nên tôi mới không bị trễ đấy. Nhìn cảnh đó tôi đã nghĩ rằng bị kẹt, rồi thông thoáng, thì ra đây mới là cuộc sống. Tôi nghĩ như vậy đấy.
Cô mới sống được bao nhiêu năm mà nói chuyện giống mấy người đã đắc đạo tu hành quá vậy. Thì trưởng phòng cũng thử chết đi sống lại xem. Tôi suýt nữa là đi phỏng vấn với diêm vương rồi đấy. Nhưng mà nhờ có chuyện như vậy mà tôi bắt đầu nhìn thấy được những thứ mà trước kia mình không thể nhìn thấy được. Vì thế nên cô đã nhìn thấy được gì nào? Ừm Ừm Tôi thì ra rất thích một người. Cho tôi thêm một chai soju nữa. Hay tôi cũng gọi thêm một chai nữa nhé? Hay là vậy nhỉ, vừa đúng lúc uống hết rồi này. Cho tôi thêm một chai soju nữa. Vâng. Cô đã nói là mình đã nhìn thấy gì vậy? Nhìn thấy có con mèo phía sau trưởng phòng.
Tôi sẽ không bị lừa lần hai đâu. Của hai vị đây. Này Eun thuốc nổ. Vâng. Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi chứ? Sao cơ? Cái biểu cảm thoải mái không biết chuyện gì cả đó là gì vậy? Chẳng lẽ không phải là cô đang hy vọng đấy đúng không? Làm gì có chuyện đó chứ. Tự làm tự chịu, gieo nhân nào gặt quả nấy thôi. Không phải những lời đó đều rất là phù hợp với Eun thuốc nổ của chúng ta sao? Trợ lý cũng gieo nhiều nhân lắm mà hay là chúng ta cùng nhau gặt quả nha? Cứ tưởng không tìm lại được gió đã gieo sao. Trời xem lời cô ta nói kìa. Bây giờ cô muốn gì làm nấy sao? Ừ thử cùng nhau gặt quả nào. Chắc sẽ được mùa lắm đó.
Sao cô làm gì cũng thấy ghét thế hả? Anh thấy tôi đáng ghét sao cho tôi xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi nha. Cô ta đang đùa giỡn với tôi đúng không? Quản lý à, tôi đang bị đùa giỡn đúng không? Quản lý ơi, cô ta đang đùa tôi kìa. Hay tôi quỳ gối nha? Không đâu, không cần. Xin lỗi anh nha. Ôi trời, cái thằng Yong Jae này. Anh à, phải làm sao đây? Thì cứ xem tiếp thôi. Mà sao cô ấy đột nhiên to gan quá vậy? Tôi không biết nữa, cứ tiếp tục lớn lên thôi. Có phải đang lớn chuyện phải không? Này, anh ta cũng đứng với Ho Won nên là dưa hấu đó, thằng khốn dưa hấu. Thằng khốn dưa hấu. Tôi sẽ công bố kết quả bảng đánh giá chuyển nhân viên hợp đồng thành nhân viên chính thức.

https://youtu.be/Ra65sVka3pEXin chào mọi người! Ôi. Tập 13. Xin chào viện trưởng. Có việc gì mà anh lại đến văn phòng vào giờ này vậy? Tôi đến sớm quá sao? Tôi đến đây trước khi nhận lệnh từ nhân sự. Lệnh từ nhân sự sao? Trợ lý Lee, cậu vào phòng tôi. Vâng. Viện trưởng! Có việc gì

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *